Lược dịch và phóng tác: k400201@dichnhac.com
Nhà xuất bản Thục Dung kỳ nghệ
CHƯƠNG 2 - NGÔI SAO MỚI TRÊN KỲ ĐÀN
4. Kỳ thư bay cao
Sau khi Lý viết xong, giao cho nhà xuất bản, Lý vội vàng trở về Vũ Hán chuẩn bị cho giải cá nhân toàn quốc sắp diễn ra. Giải cá nhân toàn quốc năm 1957 chia làm hai giai đoạn, hai đại biểu chính thức của Vũ Hán được chọn là Lý Nghĩa Đình và Trung Dã Tử.
Giai đoạn đầu chia làm bốn khu vực thi đấu là Thẩm Dương, Tây An, Vũ Hán, Thượng Hải. Trong đó, khu vực Vũ Hán có kỳ thủ của tám thành phố Vũ Hán, Trùng Khánh, Thành Đô, Nam Ninh, Quý Dương, Côn Minh, Trường Sa và Quảng Châu, chọn bốn người đứng đầu vào giai đoạn hai. Giải bắt đầu từ ngày 20 tháng 10 và kết thúc vào ngày 29. Kết quả là Quảng Châu Dương Quan Lân, Trần Hồng Điếu, Vũ Hán Lý Nghĩa Đình, Trung Dã Tử vượt qua vòng này, tiến vào vòng sau.
Giai đoạn hai tổ chức từ ngày 8 tháng 11 tại Thượng Hải, bốn khu vực có tất cả 16 người, chủ nhà Thượng Hải được cử thêm một kỳ thủ, như vậy có tất cả 17 kỳ thủ tranh đấu kịch liệt, hòng tìm kiếm vinh quang. Vòng quyết đấu này không giống lần trước, đổi thành đánh vòng tròn, và đã có đồng hồ thi đấu. Giải cá nhân ngày càng có tính chuyên nghiệp hơn.
Lý Nghĩa Đình tràn đầy hi vọng trở lại Thượng Hải, ôm theo niềm tin lớn lao hơn giải trước. Mấy vòng đầu, thành tích của Lý rất tốt, mọi thứ hiển nhiên rất thuận lợi, nhưng cùng với tình hình các ván đấu ngày càng nóng hơn, thì tư tưởng của Lý lại không ổn định được, điều này dẫn tới hậu quả nghiêm trọng là làm Lý mất ngủ.
Ôm theo lo lắng, hàng đêm Lý lên giường nằm rất sớm, cố để mình chợp mắt, nhưng càng cố ngủ thì Lý lại chẳng tài nào ngủ được. Không biết làm sao, Lý đành cầu viện tới thuốc ngủ. Lý tới phòng thuốc của giải xin một ít thuốc an thần, dùng thuốc xong quả nhiên có hiệu quả, nhưng tác hại của thuốc kéo theo là làm ban ngày đầu óc Lý ong ong, chẳng thể nghĩ ngợi gì.
Trạng thái sức khỏe và tinh thần như vậy, làm sao có thể thi đấu tốt ở một giải đấu quan trọng như vậy? Thành tích của Lý lập tức sụt xuống. Trong đó, điển hình là ván thua đồng đội Trung Dã Tử
Thật không dễ dàng cho Lý tham gia hết giải, cuối cùng Lý chỉ xếp hạng 9, thành tích đương nhiên không lý tưởng. Lão tướng Dương Quan Lân một lần nữa thể hiện được thực lực, bảo vệ thành công ngôi vô địch, điều đó làm Lý không thể không bội phục.
Sau khi trở về từ giải toàn quốc, Lý Nghĩa Đình chuẩn bị xây dựng câu lạc bộ cờ. Lại nói chuyện trước đó, kỳ đàn Vũ Hán lúc này càng ngày càng hưng thịnh, triển khai hoạt động cờ tướng ở các cung văn hóa rất sôi nổi, nhưng chỉ có một điều đáng tiếc là, cả thành phố không có một trung tâm cho các hoạt động cờ, các kỳ thủ trình độ cao thiếu nơi giao lưu, cọ sát. Mọi người vẫn muốn thay đổi hiện trạng này, nhưng lại chẳng biết làm thế nào.
Một lần, nhân dịp tổ chức một giải cờ, sở thể thao Vũ Hán đã đưa ra bàn luận làm thế nào để phát triển hoạt động cờ hơn nữa. Lý Nghĩa Đình lập tức đưa ra ý kiến Vũ Hán nên thành lập một trung tâm cho người chơi cờ, như thế mới có thể gom mọi người lại, cũng có thể an bài cuộc sống của kỳ thủ. Bên sở nghe xong, tỏ vẻ tán thành và đề nghị thành lập ngay, nếu gặp khó khăn về kinh phí, bên sở có thể giải quyết.
Vì để đặt cho trung tâm đó một cái tên, mọi người đã tranh cãi rất kịch liệt trong một thời gian dài, sau này mới quyết định gọi là “câu lạc bộ cờ thành phố Vũ Hán”, vì khi ấy Tô Liên có rất nhiều câu lạc bộ cờ, bị ảnh hưởng khí thể, nên mọi người cảm thấy đát tên như vậy vừa khéo hợp với tinh thần "hướng về lão đại Tô Liên học tập".
Công việc của "câu lạc bộ cờ Vũ Hán" tiến hành rất nhanh chóng và thuận lợi, đến cuối năm, Lý Nghĩa Đình đại diện sở thể thao thuê một gian phòng trên phố, căn phòng cỡ khoảng 40m2, bình thường dùng để làm phòng cờ, có cả cờ tướng và cờ vây. Kinh phí ban đầu của câu lạc bộ do sở cấp, chủ yếu dùng để thuê phòng và các đồ dùng như bàn ghế, quân cờ, bàn cờ… Vì sở chỉ cấp kinh phí một lần, nên rất nhanh câu lạc bộ phải tự thân vận động. Tình hình thu nhập của câu lạc bộ về sau mỗi tháng phải báo sở một lần, nhưng sở cũng không thu món tiền đó, để câu lạc bộ tự chi trả mọi kinh phí. Với điều kiện như vậy, câu lạc bộ ngày càng phát triển và lớn mạnh.
Công việc hàng ngày của câu lạc bộ do Đỗ Nhượng Thiên và Chu Vị Tân phụ trách, sau này do công việc Đỗ Nhượng Thiên rời đi và cũng không lâu sau Chu Vị Tân qua đời, mọi công việc của câu lạc bộ lại chuyển qua tay vợ chồng Trung Dã Tử.
Câu lạc bộ là nơi tổ chức các hoạt động cờ chính thức của Vũ Hán, thêm vào đó lại có sự làm chủ của một đại quốc thủ như Lý Nghĩa Đình, vì thế địa vị trung tâm của câu lạc bộ rất nhanh chóng được xác lập, và ngày càng có ảnh hưởng sâu rộng tới kỳ đàn Vũ Hán. Hạng mục cờ khi áy còn chưa có đội chuyên nghiệp, bình thường các kỳ thủ tùy nghi hoạt động, chẳng liên quan gì tới bên thể dục. Chỉ khi nào có giải đấu quan trọng, mọi người mới tập hợp lại trong một thời gian. Bây giờ đã khác rồi. Sau khi câu lạc bộ được thành lập, nó đã thúc đẩy sự ra đời của đội chuyên nghiệp.
Câu lạc bộ càng hoạt động càng sôi nổi, danh tiếng ngày một vang xa, sau này ở một dải Trung Nam rất có ảnh hưởng. Rất nhiều danh thủ của các tỉnh, thành phố xung quanh như Hồ Nam, Tứ Xuyên… đều tìm tới đây giao lưu. Nhưng thật đáng tiếc, "cách mạng văn hóa" vừa nổ ra, câu lạc bộ chính là nơi đầu tiên bị công kích. Đây là chuyện về sau, tạm thời chưa đề cập tới.
Tháng 1 năm 1958, "Trung Pháo tuần hà Pháo - quyển thượng" của Lý Nghĩa Đình lần đầu tiên được nhà văn hóa Thượng Hải xuất bản, lần ấy in 15.000 bản. Toàn quyển nghiên cứu và phân tích các tinh túy của trận trung Pháo tuần hà Pháo đối bình phong Mã tả Pháo tuần hà, trong lời đề tựa, Lý Nghĩa Đình có viết thế này: "Khi tôi 12 tuổi tôi đã kết mối duyên tình với cờ tướng", "tôi là người lần đầu viết sách, cũng là kỳ thủ trẻ nên kỳ nghệ chưa cao, mất hơn 8 tháng, tôi mới viết xong quyển sách này…", điều ấy nói lên cái tình của Lý đối với cờ.
Trung Pháo tuần hà Pháo đối bình phong Mã - quyển thượng nhận được sự yêu thích của nhân sỹ giới cờ. Mọi người rất háo hức muốn biết quyển hạ khi nào sẽ được xuất bản. Thật ra, đây cũng là lo nghĩ của Lý Nghĩa Đình và cũng là công việc Lý đang tiến hành. Bao năm nay, Lý vẫn chú ý thu thập chỉnh lý tư liệu, chuẩn bị viết quyển hạ. Vì thế, năm 1964, khi nhà xuất bản Thượng Hải hẹn Lý xuất bản tiếp, Lý rất nhanh chóng đáp ứng, đưa bản thảo cho nhà xuất bản. Nhưng không may là, sách chưa kịp xuất bản thì nổ ra cuộc đại cách mạng văn hóa, mọi chuyện đành phải gác lại. Cách mạng văn hóa kết thúc, Lý Nghĩa Đình muốn có hi vọng xuất bản tiếp, vì thế nhiều lần viết thư cho nhà xuất bản. Lúc ấy, người phụ trách hạng mục cờ của nhà xuất bản đã bị thay đổi, người biên tập mới trả lời rằng, đã mấy năm trôi qua, cho nên các bản thảo của tác giả bên ngoài đều bị thất lạc, Lý Nghĩa Đình từ lâu cũng đã gửi bản thảo cho bên sở thể thao Hồ Bắc, sau khi biết bản thảo bị thất lạc cũng đã nhiều lần liên hệ tìm bản thảo, nhưng tất cả chỉ là vô vọng, cho đến bây giờ bản thảo quyển sách ấy ở đâu mãi vẫn là một dấu chấm hỏi.
Lý Nghĩa Đình nào nghĩ rằng sẽ xảy ra cơ sự như vậy, Lý chỉ trách bản thân lúc đầu không cẩn thận, không lưu giữ lại bản thảo cho mình, và tất cả những tư liệu kỳ phổ đều tiêu tán hết trong thời cách mạng văn hóa. Sau này, Lý không còn hơi sức để có thể viết lại từ đầu. Đến nay, đây vẫn là chuyện đáng tiếc nhất trong cuộc đời Lý.
Post a Comment Blogger Facebook