Tác giả: Tiền Cương & Trương Úc Vỹ
Lược dịch và phóng tác: k400201@dichnhac.com
Nhà xuất bản Thục Dung kỳ nghệ

CHƯƠNG 2 - NGÔI SAO MỚI TRÊN KỲ ĐÀN

2. Được và mất


Bước chân lịch sử bước đến năm 1956. Đối với nhiều người mà nói, đây là một năm bình thường, cũng là một năm dễ dàng quên đi, nhưng năm ấy trong lịch sử phát triển của cờ tướng Trung Hoa lại là một năm có ý nghĩa khai thiên lập địa. Đầu năm ấy, Ủy ban thể thao quốc gia đã đưa cờ tướng trở thành hạng mục thi đấu chính thức trong các cuộc thi đấu thể thao, và cũng quyết định cuối năm ấy sẽ tổ chức giải cờ tướng toàn quốc lần đầu tiên. Đây là chuyện vui kinh thiên động địa đối với giới cờ cả nước. Phải biết rằng, tổ chức giải đấu mang tính toàn quốc, thì trong ngàn năm trường lịch sử cờ tướng chưa từng có. Cờ tướng dù nói là bảo ngọc của văn hóa Trung Hoa, kể từ ngày nó được sinh ra dù nhận được sự yêu thích của bách tính, lê dân thì nó vẫn mãi chỉ là một trò chơi trong dân gian. Trước đây, dù đã xuất hiện rất nhiều các mỹ hiệu "quốc thủ", "kỳ thánh", "kỳ vương" nhưng đó chỉ là do giới cờ tự phong, mỗi người bọn họ chẳng qua chỉ là cao thủ hùng cứ một phương mà thôi. Tính uy quyền, uy nghiêm mãi mãi vẫn chưa đủ.

Cao thủ khắp nơi, ráo riết luyện tập, chuẩn bị cho ngày hội lớn. Lý Nghĩa Đình cũng không phải một ngoại lệ. Lý xem chuyến đi Thượng Hải bày lôi đài là hoạt động ứng chiến quan trọng nhất. Trong năm này, thành tích của Lý ở Thượng Hải đặc biệt tốt, ngoài đại chiến Hà Thuận An 10 ván với 3 thắng, 3 thua và 4 hòa, thì đều giành thắng lợi trước các cao thủ còn lại. Đấu 8 ván với Chu Kiếm Thu thì giành 5 thắng, 1 thua, 2 hòa. Với các cao thủ như Từ Đại Khánh, Tạ Văn Tuấn thì phi thắng tất hòa. Tổng hợp thành tích đối đầu với các cao thủ từ khi Lý xuất đạo, ngoại trừ Dương Quan Lân là Lý thất thế, các cao thủ khác Lý đều chiếm thế thượng phong.

Vào giữa hè, kỳ thủ tiền bối Phương Chiêu Khâm của Hồ bắc rời Thượng hải về quê hương Hán Khẩu, Lý đưa Phương ra tới bến thuyền. Thời kỳ sau những năm 40 của thế kỷ 20, Phương Chiêu Khâm từ Hồng Kông trở về quê nhà, lâu nay Phương vẫn sinh sống ở Thượng Hải, nhưng đối với những trận chiến kỳ nghệ công khai, Phương rất ít khi xuất hiện. Lần Phương rời Thượng Hải này là do La Thiên Dương đã nhiều lần có thư tới, mời Phương về Hồ bắc tham gia công tác chỉnh lý, biên soạn tư liệu kỳ phổ. La Thiên Dương chính là người bình sinh Phương khâm phục nhất. Biên tập, chỉnh lý kỳ thư là việc mà trước đây Phương đã từng giúp Chu Đức Dụ ở Hương Cảng, bây giờ đương nhiên Phương đồng ý lời mời của La.

Khi chia tay, Phương nói với Lý Nghĩa Đình: "Sau mùa thu chúng ta tạm biệt ở Hán khẩu, và qua một tháng, thành tích của cậu đặc biệt tốt, ngoài Hà Thuận An, những người khác giao đấu với cậu đều không hạ được cậu, vì thế có lẽ cậu sẽ có chút tự mãn, đây cũng là chuyện bình thường của con người, tôi cũng không trách gì cậu. Nhưng nếu tự mãn quá sẽ giết chết cậu. Đừng quên ở Quảng Châu vẫn còn có Dương Quan Lân. Kỳ nghệ của Dương lúc này đang ở thời kỳ sung mãn nhất. Còn nhớ năm 1949 Dương đăng đài ở Hồng kông còn có chút dáng vẻ e sợ, cậu là người mới, điếc không sợ súng, nhưng tinh thần nghiên cứu của Dương Quan Lân quả thật rất tốt, đây quả là tấm gương đáng để noi theo. Còn nữa, công phu nội lực của cậu hiện giờ chưa đủ, đặc biệt sau khi thua ván đầu tiên, cậu không thể giữ được bình tĩnh. Ví dụ, gần đây ván đấu của cậu với Đậu Quốc Trụ, ván thứ hai vừa bắt đầu cậu đánh rất gấp. Sau khi tính quân ở Trung cục, cậu quả thật đã chiếm ưu, nhưng cậu quá háo thắng, bất chấp nguy hiểm, bị Đậu "bật" lại, dần dần rơi vào thế nguy hiểm, nếu ván ấy Đậu mà tiến một nước tốt, liệu cậu có thể vãn hồi được không? Cuối cùng từ ván thắng cậu chuyển sang thế cầu hòa. Vì thế cậu nên biết điều chỉnh tâm thái. Mấy lời này của tôi, cậu hãy nhớ lấy"

Nghe xong những lời ấy của Phương, Lý dù liên tiếp gật đầu, nhưng trong lòng lại hoàn toàn không cho là đúng. Đáng tiếc, đấy là những lời rất có ích, những ngày sau này đã được Lý kiểm chứng.

Để tham gia giải toàn quốc, từ tháng 11 đến tháng 12 thành phố Vũ Hán tổ chức giải tuyển chọn kỳ thủ, dù vô số danh tướng tham chiến, nhưng Lý đã không phụ lòng mong mỏi của mọi người, giành ngôi quán quân và đương nhiên cũng đoạt luôn tư cách tham gia giải toàn quốc.

Từ ngày 15 đến ngày 27 tháng 12 năm 1956, cuối cùng giải cá nhân toàn quốc cũng diễn ra tại Bắc Kinh. Tham gia giải lần này có 30 kỳ thủ tới từ 30 tỉnh thành trên khắp cả nước. Mỗi một tỉnh thành chỉ cử một kỳ thủ, có thể thấy thực lực của các kỳ thủ rất mạnh. Ban trọng tài cũng toàn là những người tiếng tăm: Tạ Hiệp Tốn, Bành Thuật Thành (người này được mệnh danh là “Tây Bắc kỳ thánh”, hi vọng sẽ có dịp gửi tới các bạn những mẫu chuyện về người này), Lâm Dịch Tiên, Trần Tùng Thuận, Tạ Tiểu Nhiên, Trương Đức Quỷ…

Do lần đầu tổ chức giải, mọi người đều không có kinh nghiệm, rất nhiều chuyện phải mò mẫm, như cách đặt giờ thi đấu, khi ấy quy định, mỗi ván cờ mỗi người được dùng không quá hai phút cho một nước đi, còn có quy định thời gian cho mỗi ván là ba mươi phút, vì thế mỗi bàn đấu phải có một người ngồi bấm giờ rất tốn nhân lực, còn làm cho kỳ thủ cảm thấy không thoải mái.

Lúc này Lý Nghĩa Đình mới 18 tuổi, là người nhỏ tuổi nhất tham gia giải. Toàn giải chia làm ba giai đoạn: sơ, hạ và vòng loại trực tiếp, áp dụng đấu vòng tròn phân tiên hậu. Vòng sơ đấu, chia làm 6 tổ, lấy hai người đứng đầu mỗi tổ.

Lý Nghĩa Đình rơi vào bảng 1, trong bảng này còn có Tây An Vương Vũ Bình, Thanh Đảo Đới Quang Khiết, Thiên Tân Tiết Chiêm Kim, và Lữ Đại Lý Tiểu Thôn. Lý không mấy khó khăn giành ngôi đầu bảng. Vòng hai chia làm ba tổ, cũng lấy hai người đứng đầu mỗi tổ vào vòng trong. Đối thủ trong vòng này của Lý có Hàng Châu Lưu Ức Từ, Lam Châu Ngụy Trường Lâm, và Thành Đô Lưu Kiếm Thanh. Lý cũng nhanh chóng vượt qua vòng hai với thành tích là: hai thắng trước Ngụy Trường Lâm, một thắng một hòa trước Lưu Ức Từ và Lưu Kiếm Thanh. Lại một lần nữa Lý đứng đầu vượt qua bảng đấu, tiến vào vòng knock out. Tiến vào vòng knock out này còn có Quảng Châu Dương Quan Lân, Thượng Hải Hà Thuận An, Cáp Nhĩ Tân Vương Gia Lương, Bắc Kinh Hầu Ngọc Sơn và Hàng Châu Lưu Ức Từ, kết quả này có thể nói là hợp tình hợp lý, đúng với kỳ vọng của mọi người.

Trong vòng này, có một ván cờ mà Lý cảm thấy suốt đời không thể quên, không phải là một thắng, một thua trước Dương Quan Lân - người sau đó đoạt chức vô địch, mà là hai ván thua trước Hầu Ngọc Sơn. Lý luôn nghĩ rằng, trong sáu người vòng này thì Hầu là người yếu nhất, vì thế khi để thua Hầu ở ván đầu tiên Lý đã rất tức giận, nôn nóng muốn đánh bại Hầu, càng nôn nóng càng thảm bại hơn, điều đó đã làm Lý không thể chấp nhận sự thực trong một thời gian dài. Ngày cuối cùng, Lý đụng độ Dương Quan Lân, lại một lần nữa Lý không thể hiện được mình, đó là cần một tâm lý vững vàng. Vốn dĩ, lúc này Dương còn "lo lắng" hơn Lý vì Dương đang cần điểm để tranh đoạt chức quán quân với Đông Bắc Hổ Vương Gia Lương. Ván đầu tiên, Lý dùng sở trường "trung Pháo tuần hà Pháo" công bình phong mã của Dương. Lẽ ra, lúc này Lý chiếm ưu thế về tâm lý, có thể "dĩ dật đãi lao" ứng chiến trận này, nhưng Lý lại suy tính thiệt hơn, nặng về tư tưởng, vội vàng cầu hòa, vì thế ra sức tính quân nhằm giản hóa cục thế, nhưng Lý lại đánh ra nước yếu, kết quả để Dương nhẹ nhàng giành tiên thủ hơn ba Tốt, vì thế giành được thắng lợi, chính thắng lợi này đã mang lại danh hiệu “đệ nhất quốc thủ Trung hoa” cho Dương. 

Kết quả giao đấu của Lý với những người khác như sau: 1 thắng, 1 hòa với Hà Thuận An; 2 hòa với Vương Gia Lương và Lưu Ức Từ. Cuối cùng, Lý giành hạng tư. Á quân và qúy quân là Vương Gia Lương và Lưu Ức Từ; Hầu Ngọc Sơn và Hà Thuận An lần lượt hạng 5, 6.

Post a Comment Blogger

 
Top