Lược dịch và phóng tác: k400201@dichnhac.com
Nhà xuất bản Thục Dung kỳ nghệ
CHƯƠNG 1 - NGÕ NHỎ XUẤT THẦN ĐỒNG
3. Bái danh sư
Vũ Hán là một thành phố có 4 mùa rõ rệt, mùa hè được xem như một "lò lửa", nhưng mùa đông lại lạnh vô cùng. Ngày đông, những hoạt động bên ngoài của người dân Vũ Hán cũng giảm đi nhiều. "Trùng hoạch hỏa dương" sau nửa năm tấp nập, tự nhiên cũng dần dần vắng khách. Thêm nữa, "trùng hoạch hỏa dương" bắt đầu bị nhà nước quản lý, từ đây nó kết thúc giai đoạn lịch sử đặc thù.
Trong một quãng thời gian, "trùng hoạch hỏa dương" với tư cách là trung tâm hoạt động cờ tướng mất đi. Các kỳ thủ của Vũ Hán đành phải tản mác ra khắp các nơi, và các trà quán lại là nơi tụ tập của bọn họ. Trước và mới giải phóng, địa vị của kỳ thủ rất thấp, rất nhiều danh thủ không có việc làm, đành phải dựa vào các trà quán kiếm sống qua ngày, cuộc sống của bọn họ vô cùng khó khăn.
Thời bấy giờ, trà quán ở đại Hán Khẩu rất nhiều, có rất nhiều trà lầu nổi tiếng như "Hồ Bắc kỳ hội", 'An toàn trà lầu, "Hán nhạc xuân lầu", “Động thiên cư trà lầu'… Khi ấy, mấy trà lầu này luân phiên làm trung tâm các hoạt động cờ tướng. Đại đa số các kỳ thủ không dám ở một trà lầu quá lâu, bởi vì thời kỳ đầu giải phóng, bên công an cấm đánh bạc rất gắt gao, mà khi ấy, ở trong các trà lầu, phần lớn chỉ toàn là đánh độ. Dần dần, trung tâm cố định lại ở “Động thiên cư trà lầu”, còn về nguyên nhân phát sinh sự thay đổi đó, là do sở thích cờ tướng của ông chủ trà lầu.
Nói đến "thời đại trà quán" của kỳ đàn Vũ Hán, có một người không thể không nhắc đến, người đó chính là Đỗ Nhượng Thiên tiên sinh. Đỗ Nhượng Thiên là danh thủ của một dải tây nam, từng đoạt quán quân Côn minh, từng làm phóng viên ở Trùng Khánh, trước giải phóng tiên sinh chuyển tới Hán Khẩu. Người này không chỉ công phu kỳ nghệ ghê gớm, mà còn rất có tài năng tổ chức. Ngày trước, kỳ đàn Vũ Hán dù rất náo nhiệt, nhưng cuối cùng cũng phân tán, chẳng có nơi nào là "trung tâm", sau khi Đỗ tiên sinh tới, ông rất nhiệt tình với các cuộc thi đấu, các hoạt động biểu diễn, dần dần gom các danh thủ về một nơi.
"Động thiên cư" nằm trên đường Giang Hán, con đường phồn hoa nhất của Hán Khẩu, nơi đây có hai tầng, tầng dưới chủ yếu phục vụ ăn uống, tầng trên chủ yếu phục vụ chơi cờ. Nơi đây, không chỉ là nơi hoạt động của danh thủ bản địa, mà còn là nơi phục vụ các danh thủ từ khắp nơi đổ về đây. Trong xã hội cũ, các danh thủ thích lang thang khắp nơi, vừa để mưu sinh, vừa để kết giao kỳ hữu. "Động thiên cư" rất hay tổ chức giao đấu giữa danh thủ bản địa và danh thủ phương xa. Các danh thủ tham gia thi đấu như vậy đều được tiền tham gia, tiền này lấy từ tiền trà nước chi trả. Kỳ đàn Vũ Hán khi ấy, người có sức ảnh hưởng và "giá trị câu khách" là "Hoa trung kỳ vương" La Thiên Dương. Ông ta là người Hoàng Cương - Hồ Bắc. La sinh năm 1887, 20 tuổi đã nổi danh khắp nơi. Ngoài 30, vì để tôi luyện kỳ nghệ, đã vân du khắp nơi. Thượng Hải, Giang Tô, Chiết Giang, Giang Tây… nơi nào cũng từng in dấu chân La. Năm 1930, La đã từng giao đấu với "thất tỉnh kỳ vương" Chu Đức Dụ ở Thượng Hải. Ở Vũ Hán, mọi người thường gọi La là "La Dương Thiết".
Dưới sự dẫn dắt của bố, Lý Nghĩa Đình cũng bắt đầu lang thang các trà quán, đương nhiên không phải là để uống trà tiêu khiển, mà là để chơi cờ, xem cờ. Một buổi chiều cuối tháng 10 năm 1952, khi hai bố con vừa bước vào "An toàn trà lầu" đã nhìn thấy ba người La Thiên Dương, Đỗ Nhượng Thiên, Chu Vị Tân đang luận cờ. Vì đã quen biết bọn họ từ lâu nên Lý Đông Hán dắt Lý Nghĩa Đình qua chào bọn họ.
La Thiên Dương vốn đã rất có ấn tượng về Lý Nghĩa Đình, bèn nói với Lý Đông Hán: "đây là nhi tử của ông hử? Uây, kỳ nghệ của nó thật không tồi"
Lý Đông Hán vội vàng nói: "đâu dám, đâu dám, kỳ nghệ của tiểu tử cũng tàm tạm, còn phải nhờ La tiên sinh chỉ giáo nhiều". La Thiên Dương vội nói: "Học cờ cùng tôi cũng được thôi, nhưng kỳ nghệ cũng chỉ quanh quẩn ở Hán khẩu, không đạt được trình độ nhất lưu cao thủ, tốt nhất có cơ hội thì nên đi khắp nơi"
Lý Đông Hán thấy La Thiên Dương mau chóng trả lời như vậy, trong lòng rất vui vẻ, bèn nói: "vậy phải phiền La tiên sinh rồi, từ sau tiểu tử này giao cho La tiên sinh".
Dù không chính thức cử hành lễ bái sư, nhận đồ đệ, nhưng duyên tình giữa La Thiên Dương và Lý Nghĩa Đình được đặt như vậy, và câu chuyện này cũng dần dần lưu truyền rộng rãi trên kỳ đàn Vũ Hán.
(hồi sau ...)
(hồi sau ...)
Post a Comment Blogger Facebook