Tác giả: Tiền Cương & Trương Úc Vỹ
Lược dịch và phóng tác: k400201@dichnhac.com
Nhà xuất bản Thục Dung kỳ nghệ
CHƯƠNG 1 - NGÕ NHỎ XUẤT THẦN ĐỒNG
2. Phụ tử bày sới cờ
Những ngày sau khi đất nước giải phóng, cuộc sống gia đình Lý gia vẫn rất khó khăn. Chẳng biết làm sao, mẹ Lý Nghĩa Đình đành phải đi ra ngoài tìm việc làm. Mẹ Lý là một người phụ nữ điển hình của xã hội xưa, nên chẳng biết làm gì để kiếm tiền, đành phải mỗi ngày bán rau nên ngõ nhỏ. Mỗi sáng, nhìn mẹ gánh 50 cân rau, đi ra ngõ nhỏ bán, Lý Nghĩa Đình cảm thấy vô cùng chua xót, lúc ấy Lý chỉ có duy nhất một ước mong là mong mình mau trưởng thành, để gánh bớt một phần khó khăn cho mẹ.
Chiều 26 tháng 5 năm 1951, bên bờ Trường giang của Vũ hán phát sinh một trận hỏa hoạn lớn, thiêu rụi hơn 3000 nóc nhà nơi đó, làm ảnh hưởng tới hơn vạn người dân. Sau trận hỏa hoạn ấy, cuộc sống nơi đây vô cùng khó khăn. Nhưng, thời gian dần trôi đi, cũng chính ở nơi đây, xuất hiện một nơi vui chơi, mà mọi người quen gọi là "Trùng hoạch hỏa dương". Do "trùng hoạch hỏa dương" không người cai quản, nên nơi đây phát triển rất mãnh liệt. Một thời trở thành nơi náo nhiệt được yêu thích nhất của Vũ hán. Ở nơi ấy, mỗi ngày hội tụ đủ hạng người, người ca hát, người đọc sách, người buôn bán nhỏ, người bày sới cờ… thật là náo nhiệt vô cùng.
Vì có sự thu hút của sới cờ, bố con Lý gia cũng tụ hội về đây. Dần dần họ phát hiện ra rằng, sới cờ nơi đây hội tụ đủ nhất lưu cao thủ của Vũ hán như La Thiên Dương, Đỗ Nhượng Thiên, Phan Kế An, Mã Chí Tân, Triệu Hán Liễu, Hồng Phương Đại… Khi ấy, giới cờ Vũ hán không có một nơi cố định để tụ tập. Cho nên, vô hình trung "trùng hoạch hỏa dương" trở thành nơi trung tâm giao lưu của bọn họ.
Bày sới cờ khi ấy là chuyện rất đơn giản, chỉ cần vài bàn cờ, vài ngọn đèn nhỏ là có thể. Người tới chơi cờ, mất phí chơi cờ cũng rất ít, mỗi bàn chỉ mất hai phân tiền, gọi là tiền thuê bàn, hơn nữa tiền bàn do người thua trả, nếu là cao thủ, ở sới cờ chém giết cả ngày, có khi chẳng mất đồng nào.
Có một ngày, một người khách tương đối quen thuộc ở "trùng hoạch hỏa dương" khi gặp bố con Lý gia đã nửa đùa nửa thật rằng: "Lý sư phụ, ông có thể bày một sới cờ ở đây, một là thuận lợi cho ông chơi cờ, hai là cũng có thêm thu nhập cho ông". Nhưng không nghĩ rằng, nghe câu ấy, Lý Đông Hán đã đỏ mặt, xua tay nói: "tôi không làm như vậy, tôi không làm như vậy".
Đừng nhìn Lý Đông Hán đã quá khó khăn, nhưng Lý luôn nhớ mình xuất thân từ người đọc sách. Lý luôn cho rằng, làm mộc đã có bao nhiêu ấm ức cho bản thân, nhưng dù sao đó vẫn là một nghề chân chính, còn bày sới cờ thì lại khác. Dù đã có suy nghĩ như vậy, nhưng bày sới cờ đối với Lý cũng có cái hay, thu nhập có thể tăng thêm nhiều, cũng nhẹ nhàng hơn so với làm nghề mộc.
Trải qua những ngày đấu tranh tư tưởng, Lý Đông Hán cuối cùng cũng bày sới cờ ở "trùng hoạch hỏa dương". Cách lựa chọn như vậy, đối với Lý Nghĩa Đình mà nói, chẳng còn gì tốt hơn, không mất tiền mà có thể ở sới cờ thưởng thức, thiên hạ còn có chuyện gì tốt đẹp hơn.
Không ai có thể ngờ được rằng, sới cờ của Lý ngày một "nóng" lên, một trong những nguyên nhân rất quan trọng, đó là sức hấp dẫn từ tiểu sới chủ Lý Nghĩa Đình. Lý Nghĩa Đình dù mới chỉ 13 tuổi, nhưng kỳ nghệ rất tốt, thiếu niên anh hùng luôn làm người ta cảm thấy hứng thú, cho nên rất nhiều người vì nghe danh mà tới đây, muốn tự mình một lần thử công lực của Lý Nghĩa Đình. Giờ đây, Lý Nghĩa Đình bắt đầu tiếp nạp các lộ anh hùng, thông thường mà nói, mỗi ngày có thể chơi vài chục ván cờ. Số lượng ván đấu lớn như vậy, thêm vào đó là được tiếp xúc với rất nhiều kiểu cờ giang hồ đã làm cho kỳ nghệ của Lý Nghĩa Đình tăng tiến nhanh chóng. Chính trong giai đoạn này, kỳ nghệ của Lý Nghĩa Đình bắt đầu dẫn tới sự chú ý của nhất lưu cao thủ. Đương nhiên, trình độ trước đây của Lý Nghĩa Đình không đủ tư cách để bồi tiếp nhất lưu cao thủ. Những khi không chơi cờ, Lý Nghĩa Đình liền chạy lại chỗ các cao thủ giao đấu, đứng một bên cẩn thận xem xét bọn họ giao đấu. Trong đầu Lý Nghĩa Đình luôn có một câu hỏi rằng: "không biết đến bao giờ mình mới có thể bồi tiếp bọn họ?"
(hồi sau ...)
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
Post a Comment Blogger Facebook