Tác giả: Tiền Cương & Trương Úc Vỹ
Lược dịch và phóng tác: k400201@dichnhac.com
Nhà xuất bản Thục Dung kỳ nghệ

CHƯƠNG 1 - NGÕ NHỎ XUẤT THẦN ĐỒNG

7. Nhất chiến công thành dương mỹ danh


Đổng Văn Uyên lớn tiếng kể lại mình làm sao mới có thể thuyết phục được Dương Quan Lân đồng ý, gặp phải khó khăn ra sao, thật làm người ta cảm kích. Đương nhiên, La Thiên Dương cũng bày tỏ sự cảm kích vô cùng, và lại dặn dò Lý Nghĩa Đình nhất định trong trận này phải phát huy được thực lực, để không phụ công của Đổng Văn Uyên.
Đêm hôm ấy, Lý Nghĩa Đình vui mừng quá đỗi, chẳng thể nào ngủ được. Chuyện thắng thua, dường như Lý chưa từng nghĩ qua, Lý nghĩ nhiều về chuyện mình thật may mắn mới có được vinh hạnh này, vì Dương Quan Lân trước nay vẫn là đại quốc thủ mà Lý ngưỡng mộ nhất, có thể được ngồi cùng Dương đánh cờ là giấc mơ đã từ rất lâu trong Lý, bây giờ giấc mơ ấy sắp trở thành hiện thực, hỏi làm sao Lý không phấn khích tới mất ngủ.

Tối ngày 31 tháng 8, khi Lý Nghĩa Đình cuối cùng cũng có thể mặt đối mặt đấu cờ cùng Dương ở lôi đài Đại Tân Công Ty, trong lòng Lý lúc này rất nhiều cảm xúc đan xen. Có thể lấy thân phận một tiểu kỳ thủ 16 tuổi, ngồi ở vị trí mà ngay cả vô số kỳ thủ thành danh mơ còn chẳng thấy, đương nhiên Lý cảm thấy vài phần tự hào, nhưng vừa nghĩ tới nhân vật ngồi trước mặt mình là thái sơn bắc đẩu của kỳ giới, Lý chẳng thể nào không chế được cảm xúc của mình, tự nhiên khẩn trương đôi chút.

Được biết lôi đài của Dương Quan Lân sẽ đấu thêm một trận, đương nhiên những người yêu cờ rất vui mừng. Nhưng khi họ nhìn thấy đối thủ ngày hôm nay của Dương Quan Lân chỉ là một tiểu kỳ thủ vô danh, thì bọn họ cảm thấy vô cùng thắc mắc, ai cũng muốn biết tiểu kỳ thủ đó là ai, từ đâu tới, có bản lĩnh ra sao? Bọn họ dự cảm rằng hôm nay sẽ có một màn kịch vui, vì trên lôi đài của Đại Tân Công Ty trước nay chưa từng có cơ hội cho bọn vô danh tiểu tốt đăng đài.

Đối với Dương Quan Lân mà nói, lúc đầu Dương cũng chẳng xem Lý vào đâu. Đây chẳng có gì là lạ, bởi chẳng có lý do gì để Dương phải coi trọng Lý, Dương một đời bôn ba, vượt qua không biết bao nhiêu gian khó, giờ đã vang danh khắp kỳ đàn, còn Lý mới chỉ là một đứa trẻ mới 16 tuổi thì có thể gây phong ba gì đây.

Trận đấu bắt đầu, ván đầu tiên Lý được cầm đỏ đi tiên, không ngần ngại Lý sử dụng bố cục trung Pháo sở trường của mình, Dương cũng dùng sở trường bình sinh bình phong Mã chống lại. Khai cục không lâu, khi Dương bình Pháo mời đổi Xe, Lý đánh ra nước bình ổn, chủ động đổi Xe, Lý không dám chọn phương đối công kịch liệt bình Xe đè Mã, bởi Lý sợ mình không thể khống chế nổi cục diện, suy cho cùng đối thủ là Dương Quan Lân lừng lẫy kỳ đàn cơ mà.

Đổi Xe làm Dương Quan Lân có cảm giác Lý đang ở thế yếu, cho nên trong cuộc chiến ở giai đoạn sau Dương đã đi nhiều nước khinh suất. Đầu tiên, khi Lý tấn trung binh, Dương đã không đi nước nước bổ trung Pháo sắc bén nhất mà lại phi trung Tượng; tiếp theo khi Lý nhảy bàn hà Mã, Dương đã đi nước bình Pháo nhắm Tốt mà sau đó làm Dương hối hận vô cùng. Đây là một nước bẫy hư trương thanh thế, nhìn như muốn đánh Xe nhưng lại có thể nổ Tượng. Lúc này, Lý đã hoàn toàn chìm đắm trong những ảo diệu của ván cờ, cảm giác khẩn trương lúc đầu không biết đã tan biến tự lúc nào. Lý trải qua xem xét cục diện cẩn thận, đã xuất ra chiêu hồi mã kim thương nằm ngoài dự liệu của Dương, một chiêu phế tượng đã thể hiện sự đảm lược của Lý. Về sau, Lý nắm chắc chiến cơ, liên tục xuất ra diệu thủ, đặc biệt lại lần nữa sử dụng diệu thủ hồi Mã kim thương, vây bức đại Xe của Dương ở trong góc, từ đó Lý chẳng còn phải úy kỵ gì, thoải mái dốc toàn lực tấn công. Mắt nhìn thấy ba quân của Lý sắp phá được thành trì, Dương chẳng biết làm gì hơn ngoài buông cờ nhận thua.

Kết quả này làm mọi người vô cùng kinh ngạc, nơi đây bỗng chốc huyên náo lạ thường, mọi người bắt đầu nhìn thằng bé tới từ Vũ hán với con mắt khác. Nhưng, khi ấy đại đa số mọi người đều cho rằng, Dương thua chẳng qua chỉ vì khinh suất, ván hai nhất định Dương sẽ thắng, vì khi ấy địa vị của Dương như mặt trời chính nhật, còn chưa có ai có thể thắng Dương liên tiếp hai ván.

Thua ván đầu, trong lòng Dương cũng có chút lăn tăn, nhưng Dương vẫn cho rằng mình thua vì quá coi thường Lý, Dương nghĩ chỉ cần mình lấy lại tinh thần, dựa vào công lực của bản thân, thêm vào đó là lợi thế đi tiên, nhất định sẽ đòi lại được những gì đã mất.

Ván hai bắt đầu, Dương cũng dùng trung Pháo, Lý đã dùng bình phong Mã tả Pháo phong Xe chống lại. Lý vì đã thắng ván đầu, có chút vốn liếng, nên trong lòng rất thoải mái, vì thế Lý luốn tìm cơ hội tính quân để giản thế cục diện, làm Dương chẳng cách gì ra đòn. Đối sách của Lý thành công, sau một hồi đổi quân, quân chiến của hai bên chỉ còn Xe Mã, đại thế đã hình thành thế hòa. Nhưng Dương làm sao có thể để hòa, vì thế ra sức cưỡng cờ. Dương đâu ngờ rằng, công phu tàn cục của Lý cũng rất thâm hậu, nhất thời sơ hở Dương lại để Lý kích bại ván thứ hai.



Sau trận đấu, mọi người nhao nhao bàn luận, không ai có thể tin nổi Dương lại bại về tay một đứa trẻ vô danh. Phải biết rằng, trong hơn 120 ngày ở đất Thượng Hải bày lôi đài ứng chiến các lộ anh hùng, trong hơn 800 ván đấu đã qua, dường như Dương chưa từng bị kích bại, không thể ngờ được rằng trong đêm cuối cùng ở đất Thượng Hải lại gặp cảnh thảm hại tới vậy.

Các kỳ hữu Thượng Hải vì những thể hiện vô cùng xuất sắc của Lý ngày hôm nay mà rất vui mừng. Bọn họ nhao nhao chúc mừng La Thiên Dương đã đào tạo ra một “kỳ đàn thần đồng” tiền đồ vô lượng như vậy. Nhìn Lý Nghĩa Đình, La vui mừng ra mắt, bởi La cũng không thể ngờ được rằng, đồ đệ của mình có thể liên tục kích bại Dương hai ván.

Và Dương không thể chấp nhận thực tế phũ phàng này được, trở về nhà trọ, Dương thẩm đi thẩm lại hai ván ấy, và đành phải thừa nhận rằng, kỳ nghệ của Lý Nghĩa Đình quả thực đã đạt tới cảnh giới của nhất lưu cao thủ, nghĩ đi nghĩ lại cuối cùng Dương quyết định hủy chuyến về quê, ở lại giao đấu cùng Lý một lần nữa.

Post a Comment Blogger

 
Top