Tác giả: Tiền Cương & Trương Úc Vỹ
Lược dịch và phóng tác: k400201@dichnhac.com
Nhà xuất bản Thục Dung kỳ nghệ

CHƯƠNG 1 - NGÕ NHỎ XUẤT THẦN ĐỒNG

5. Tiếp thu kinh nghiệm của cao thủ


La Thiên Dương thấy Lý Nghĩa Đình ngày càng có danh tiếng trên kỳ đàn Vũ Hán, bèn nói với Lý Đông Hán: “Lý Nghĩa Đình nên đi ra để mở mang tầm mắt, năm sau tôi đi Thượng Hải sẽ mang nó đi theo.

Khi Lý Nghĩa Đình vẫn chưa rời Vũ Hán, thì Lý cũng đã được học tập kinh nghiệm của cao thủ bên ngoài ngay tại nơi đây. Đầu mùa hè năm 1953, danh thủ Quảng Đông Trần Tùng Thuận tới thăm Vũ Hán. Mục đích của Trần vốn là tới Thượng Hải, nhưng thuận đường thì lưu lại Vũ Hán vài ngày, thăm bạn hữu, giao lưu kỳ nghệ. Trần là một nhân vật truyền kỳ trên kỳ đàn. Thời niên thiếu đã thể hiện tài năng kỳ nghệ phi phàm, là đệ tử chân truyền của “Kỳ tiên” Chung Trân, được người đời xưng tụng là “Hoa nam thần long”. Từ năm 1942, khi kỳ nghệ đã tựu thành, Trần bôn tẩu giang hồ, từng viễn chinh Tây Nam, gặp người thường nhượng song mã, nổi danh khắp nơi. Đầu những năm 50, Trần liên kết cùng “Quỷ thúc” Dương Quan Lân, ứng chiến các lộ hào kiệt, chiến tích huy hoàng, viết nên giai thoại “Trần Dương hợp binh”.

Trần sau khi tới Hán Khẩu, cư ngụ tại nhà Đỗ Nhượng Thiên. Năm Trần còn mưu sinh bằng cờ ở Côn Minh, đã từng được Đỗ Nhượng Thiên trợ giúp kinh tế, cho nên hai người giao tình rất sâu đậm. Bởi thế, lần này tới Vũ Hán, cư ngụ tại nhà Đỗ Nhượng Thiên, luận đàm chuyện kỳ nhân kỳ sự, thế thái nhân tình cũng là một chuyện vui trong đời.

Với tiếng tăm của Trần, tới Vũ Hán tự nhiên sẽ gây được sự chú ý của kỳ giới. Lý Nghĩa Đình dưới sự dẫn dắt của cha, đã tới nhà Đỗ Nhượng Thiên, hi vọng có thể được Trần chỉ dạy. Trần, sau khi được Đỗ Nhượng Thiên giới thiệu, đã cảm thấy rất hứng thú đối với Lý Nghĩa Đình, và vui vẻ đồng ý chỉ dạy hai ván cờ. Trần là đại danh thủ tiền bối, lại là khách từ phương xa, đương nhiên hai người thể bằng phân, thể là sau khi thương lượng, Trần nhượng 2 tiên. Kết quả, Lý giành được 1 thắng 1 hòa. Sau ván đấu, Trần còn kiên nhẫn ngồi thẩm cờ cùng Lý.

Trần Tùng Thuận vừa rồi Vũ Hán, thì Tăng Ích Khiêm, một cao thủ khác của kỳ đàn Quảng Đông cũng không hẹn mà tới. Trong con mắt niên thiếu của Lý Nghĩa Đình, Tăng Ích Khiêm là nhân vật còn lợi hại hơn Trần Tùng Thuận. Vì bình thường khi đọc kỳ thư, Lý đã biết Tăng là công tử nhà Tăng Triển Bàng- một trong “Hoa đông tam phụng”, học vấn uyên bác, công phu thâm hậu. Kỳ giới khi ấy lưu truyền rằng: “hổ phụ sinh hổ tử”, chính là để hình dung về phụ tử Tăng thị.

Thời gian Tăng lưu lại Vũ Hán, chính là lúc “lò lửa” bắt đâu phát huy uy lực. Trước đây, Tăng chưa từng nếm trải cái nắng như thiêu như đốt ấy, nên lúc này cảm thấy vô cùng khó chịu, đặc biệt trong vấn đề ăn uống, cảm thấy chẳng thể ngon miệng. Có lần khi đang chuyện phiếm ở trà quán, Tăng lại nói đến khí hậu của Vũ Hán làm người ta rất khó chịu, Lý Đông Hán bèn nói với Tăng: “Nếu Tăng tiên sinh không ngại, về sau có thể tới nhà tôi ăn cơm, tôi sẽ bảo nhà tôi làm vài món hợp với khẩu vị của tiên sinh”. Lý gia dù cuộc sống rất khó khăn, nhưng để Lý Nghĩa Đình có thể học hỏi cao thủ, nên quãng thời gian ấy đã cố gắng để Tăng ngon miệng. Lý Nghĩa Đình đã được Tăng chỉ dạy 4 ván, cũng là nhượng 2 tiên. Kết quả Lý thắng 2, hòa 1, thua 1. Tăng không chỉ chỉ điểm cho Lý Nghĩa Đình, mà còn nói với Lý Đông Hán: “Tiền đồ của tiểu tử thật khó lường, nhưng nên cho nó đi ra để học hỏi, kết giao. Ông đừng bỏ phí tài năng của nó”. Lý Đông Hán vội vàng đáp: “Đúng vậy, đúng vậy. La tiên sinh cũng nói như ngài, ông ấy còn hứa năm sau sẽ đưa khuyển tử tới Thượng Hải học hỏi”.

Post a Comment Blogger

 
Top